Showing posts with label Tâm sự. Show all posts
Showing posts with label Tâm sự. Show all posts

Saturday, July 4, 2015

NGHĨ GÌ LẮM THẾ, YÊU ĐI THÔI !

    

    Sợ chia tay, sợ tổn thương, sợ đau khổ, sợ bị lừa tình, sợ mãi sợ hoài như thế thì đến bao giờ mới yêu?

     Thì ra, câu nói "để tiết kiệm tiền bạc và thời gian, chúng ta hãy yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên" không phải là không có lý. Và cũng không chỉ thế đâu, chúng ta còn tránh việc bị lãng phí cơ hội được yêu nữa - thứ cũng quan trọng không kém tiền bạc và thời gian, đúng không?

     Càng so đo xét nét, càng cầm lên đặt xuống ta lại càng khó vừa lòng. Nếu chưa yêu thì tiếc người hiện tại. Nếu yêu luôn, lại sợ bỏ lỡ người đến sau tốt hơn rồi cũng lại tiếp tục phải ôm nuối tiếc. Sợ yêu vội thì mất giá, yêu nhanh thì bỏ nhanh. Không yêu không được mà có yêu cũng chẳng xong. Cứ thế, cứ thế thì đến bao giờ mới được yêu?


     Ai dám chắc lần lữa mãi thì sẽ tìm được người yêu tốt? Ai đảm bảo những người yêu nhau đi hết một vòng không biết tròn hay méo rồi sẽ về với nhau? Ai nói cứ vững tâm ngồi chờ là người kia sẽ quay lại? Ai nói chuyện mãi mãi đợi nhau là hiển nhiên và có thật? Trâu chậm uống nước đục, thế thôi!

     Tình yêu là chuyện phải đúng thời điểm, không sai? Nhưng không dám bắt đầu thì ai biết được đó là sai hay đúng?

     Chẳng có ai vừa sinh ra đã là của ai cả. "Cái gì là của mình nó sẽ mãi là của mình. Cái gì không là của mình chịu khó... cướp giật nó sẽ là của mình". Tôi không khuyên bạn làm kẻ thứ ba đáng nguyền rủa đi trộm cướp người yêu, phá hoại chuyện tình kẻ khác. Tôi chỉ muốn bạn chủ động mình mà yêu đi! Nghĩ gì lắm thế?
    Sợ tổn thương à? Lãng nhách! Yêu mà chỉ cười, chỉ nói, chỉ vui thì đi xem xiếc thú có phải tiết kiệm nhiều thứ hơn không?


    Sợ bị bỏ rơi? Bạn bao nhiêu tuổi rồi vậy? Đến hôn nhân được pháp luật thừa nhận người ta còn ngoại tình đầy rẫy rồi có quyền ly hôn. Đến một lúc nào đó, khi người ta không thể cưu mang được trái tim và tâm hồn bạn nữa, thì buông bỏ sẽ là điều dĩ nhiên. Cái chính nằm ở việc bạn có tự mình đứng dậy và độc lập được hay không chứ?

     Bạn sợ gì nữa? Sợ tình yêu không thể đi đến được hôn nhân? Và những điều bạn mong không thể là một đám cưới? Hãy nhớ, chỉ nói yêu thôi, đừng nói yêu là cưới! Tình yêu và hôn nhân là những thứ khác hẳn nhau.

    Và bạn sợ gì nữa, sợ người ta không yêu bạn đủ nhiều? Thế bạn yêu họ được bao nhiêu?

     Và bạn còn sợ gì nữa, sợ mất thời gian, sợ sự nghiệp bị cản đường? Sợ cuộc sống mình sẽ bị xáo trộn? À thế thì bạn cứ ở giá thế đi!

      Tôi không nói bạn yêu vội, yêu bừa. Càng không nói bạn bạ đâu yêu đó, ai đi qua khều nhẹ tay là đã đổ. Cái tôi muốn là bạn nghĩ ít thôi, dũng cảm mà yêu đi. Tình yêu không đợi nhau ngọt ngào như tiểu thuyết vẫn kể, lại càng không màu hồng như phim Hàn bạn vẫn xem đâu. Tình yêu cũng chẳng do ông trời nào cầm đầu hết, nó ở trong tay và sống trong tim bạn chứ ở đâu xa.

     Thế nên là yêu đi! Sẵn sàng đánh cược, chấp nhận chịu thua !

Tham khảo thêm một số bài viết hay !
  •  Này cô gái của tôi ơi ...
  •  Cái giá của tự do
  •  Gửi con gái của mẹ

Friday, May 29, 2015

Này cô gái của tôi ơi....

     Này cô gái, em tự cho mình là một trụ cột vững chắc. Nhưng em có biết trước những giông tố, trước những khó khăn tưởng chừng như muốn gục ngã, em cũng cần một chỗ dựa, một bờ vai vững chắc, một nơi để tìm về...
     Này cô gái, em tự cho mình cái quyền được quan tâm người khác, nhưng khi có một ai đó tiến tới gần thì em lại như một con nhím xù lông hay một con báo chạy thật nhanh khỏi tầm với của họ.
    Này cô gái, em luôn là người sôi nổi, nụ cười của em không dịu dàng, êm ả mà nó giòn tan như màu của nắng giữa trưa hè oi ả.Nhưng cô gái à, ẩn sau nụ cười ấy, em có thể cho tôi biết nó là gì không. Dù đã cố nhìn sâu vào đôi mắt em nhưng tôi cũng không thể thấy được gì.
    Nhưng tôi thực sự muốn hiểu em. Tôi không muốn nhìn em khóc, nhưng càng không muốn em ngồi khóc một mình, không muốn thấy em thu mình vào vỏ ốc, vào góc tối của bản thân. Em cứng rắn, nhưng những lúc yếu lòng, tôi muốn em nói ra, hãy trải lòng.  Đừng im lặng như thế. Tôi sợ nhìn em im lặng vì lúc ấy tôi không biết suy nghĩ của em đang lang thang chốn nào, tôi sợ lạc mất em.
   Cô gái của tôi.....
 
Tham khảo thêm một số bài viết tâm sự hay

Friday, May 15, 2015

Cái giá của tự do ....




Cái giá của tự do, của cuộc sống vô tư, tự tại không quan tâm tới ai nói gì nghĩ gì, là những phút giây cô đơn, trống trải, những khi nhìn từng cặp tình nhân, những tình yêu tay trong tay mà tủi thân…
Ai chả thích tự do, thích làm gì thì làm, thích chơi gì thì chơi, thích những việc mình nghĩ và phải làm tới cùng lại là người bị ràng buộc bởi một ai đó. Bởi khi bạn đã bị ràng buộc bởi một ai đó, bạn không những sống vì mình mà còn vì họ. Cô bạn tôi vì thế mà đã 28 tuổi, chưa có một mối tình vắt vai, người ngoài cuộc nhìn vào ngưỡng mộ cô ấy. 


Chắc chắn rồi, vì có lúc, cô ấy cũng ngưỡng mộ chính bản thân mình. Có mấy ai có được phong thái tự do, tự tại như cô ấy. Người ta thích được bay nhảy, thích được đi đâu thì đi, du lịch khắp nơi, ngao du sơn thủy nhưng lại bị ràng buộc bởi chồng con. Tự do không có, suốt ngày đi làm, việc nhà rồi lại con cái, làm gì có cái gọi là vô tư bay nhảy. Thế nên, những cô gái có chồng có con thường thèm khát cảm giác tự do biết bao. Họ thường ước, giá như chưa có chồng thì tốt biết mấy, họ có thể tha hồ hò hẹn, được đi chơi, được đi du lịch và được ăn diện... Đó là cảm giác của người ngoài cuộc, nhưng người trong cuộc, họ lại nghĩ khác. Họ thích chơi, thích vui đấy, nhưng rồi một lúc nào đó, họ cảm thấy, sao cuộc sống này mệt mỏi quá vậy, cứ luẩn quẩn, loanh quanh mãi. Họ thèm có được một gia đình, một tổ ấm.
Và họ buồn khi thấy ai đó tay trong tay với chồng con, với người yêu. Họ thích những cô bé, cậu bé xinh xắn đi dạo cùng bố mẹ ngoài công viên… cảm giác ấy chắc hẳn ai cũng có. 

 

Cứ bảo chơi đi đã, đến 30 tuổi hẵng hay, nhưng mấy người nghĩ được như vậy. 30 tuổi, họ đã có gia đình, có chồng con cả, còn ai để chơi. Chỉ có vài người bạn nhưng không phải lúc nào họ cũng gặp được mình. Vậy nên, có những lúc không được bạn bè hò hẹn, bạn cảm thấy cô đơn và thèm khát cái cảm giác được sống vì người khác.
Đừng bao giờ nghĩ tới chuyện tự do khi đã có gia đình. Không hẳn là lấy chồng lấy vợ là không còn được tự do, chỉ là tự do trong khuôn khổ. Bởi, không thể thứ gì ta thích là làm được, không phải muốn đi đâu thì đi, thích làm gì thì làm theo ý mình. Hôn nhân chính là sự ràng buộc và người trong cuộc phải chấp nhận chuyện đó. Cái giá của nó chính là một gia đình, một tổ ấm mà có thể đôi lúc bạn thấy chán nản nó dù rằng nó thật sự là một tổ ấm hạnh phúc.


 Khi bạn có gia đình, bạn phải kiếm tiền, lo cho cuộc sống tương lai, phải nghĩ đến những người bên cạnh mình, làm gì để họ vui và hạnh phúc. Phải chăm sóc họ, khiến họ cảm thấy luôn được yêu thương và quan tâm. Hơn hết, phải biết chia sẻ, cảm thông và bao dung với nhau…. Đó là điều đáng quý. Đừng trách tại sao bạn lấy chồng rồi lại không được tự do, tự tại như bao người? Vì đó là trách nhiệm của bạn, bạn phải làm như vậy khi bạn đã là người của một người khác. Không ai cấm bạn quyền tự do của mình nhưng đừng 'lộng hành' vượt quá giới hạn bạn nhé!
Chẳng có gì là hoàn hảo cả. Cái giá của tự do chính là cô đơn đôi lúc, hạnh phúc chính là ràng buộc... Với những người chưa có gia đình, chuyện cô đơn là đương nhiên. Đâu có ai đêm đêm cùng chung chăn chung gối, đâu có ai thủ thỉ lời ngọt ngào yêu thương, đâu có con làm bè làm bạn... Vậy nên, mỗi người phải biết tự lựa chọn cuộc sống của mình, biết bằng lòng và chấp nhận với nó. Cứ đứng núi này mà trông núi nọ thì chẳng bao giờ có được con đường đi đúng đắn. 

Tham khảo thêm một số bài viết tâm sự hay !


Thursday, May 14, 2015

Gửi con gái của mẹ !

Con thân yêu!

       Con là kết quả tình yêu của mẹ với bố con, là tình cảm chân thành chứ không phải rung động khiến mẹ nông nổi. Vì mẹ ý thức được việc gì nên làm, và việc gì không nên...

       Mẹ sẽ dạy con biết khéo léo thể hiện tình cảm mà không cần phải nói nhiều. Người hiểu con sẽ nhạy cảm mà nhận ra tình yêu con dành cho họ. Mẹ sẽ dạy con biết nói lời yêu khi cần thiết, biết buông tay và mạnh mẽ khi người ta không cần con nữa. Con nên nhớ,đừng bao giờ chứng tỏ cho ai biết, con yêu họ nhiều đến nhường nào, vì đó càng là lí do khiến họ ít trân trọng con đấy, con yêu !



Con gái của mẹ!

      Đàn ông họ luôn buông lời tán tỉnh, vì họ luôn muốn chinh phục. Nếu có người nào đó "tự dưng quan tâm con", nếu con không thích, con nên dùng những lời lẽ nhẹ nhàng và dịu dàng để đáp lại. Con đừng tỏ ra cáu gắt mà phản đối ngay. Vì khi ngta quan tâm tới con, thì chút nào đó, họ cũng có 1 ít cảm tình ! Con gái mẹ là người biết suy nghĩ, vì thế, đừng nông cạn nhé, con yêu!
 
      Trong tình yêu, con muốn hiểu được người yêu mình, không khó. Đã có người hiểu mẹ tới mức, mẹ chưa kịp nói ra, mà bác ấy đã đọc được điều mẹ muốn nói. Điều đó có nghĩa là, con phải biết lắng nghe và chia sẻ với người yêu mình! Con phải làm thế nào để khi bên cạnh người con yêu, con như là 1 người mẹ, 1 người vợ, 1 người bạn. Vì sao mẹ nói như thế, mẹ tin, con gái mẹ sẽ hiểu được.

      Nếu mẹ có đưa ra lời khuyên, con nên yêu hay ko yêu.Hãy nghe mẹ. Vì ít ra, mẹ cũng là người đi trước... Mẹ luôn muốn con gái mẹ có những quyết định đúng đắn nhất. Con đừng thấy mẹ cấm đoán mà có những hành động nhất thời. Con có thể chia sẻ với mẹ để mẹ có thể hiểu được bạn con hơn. Cũng như mẹ ngày ấy, bà ngoại con luôn muốn mẹ tâm sự với bà. Vì thế, đừng ngại ngần chia sẻ với mẹ nhé, con yêu.

      Nếu có những khó khăn trong tình yêu của 2 đứa, con nên cùng cậu ấy vượt qua. Bởi khi người con yêu vấp ngã, con sẽ là người quan trọng nhất với cậu ấy, ít nhất là lúc này. Đừng bao giờ rời bỏ cậu ấy, trong những khó khăn như thế....

 
Con gái ạ!

      Trong tình yêu, không phải lúc nào 2 người cũng hợp nhau. Cũng như mẹ với bố con, đã từng có những mâu thuẫn tưởng chừng như không giải quyết được. Vậy khi đó, xin con đừng bỏ đi. Con có thể im lặng không nói, nhưng con bỏ đi, có nghĩa là con không tôn trọng người yêu mình! Khi người yêu con cũng không thể mở lời, con hãy chủ động ôm cậu ấy. 1 cái ôm từ đằng sau, còn nhẹ nhàng hơn hàng trăm lời nói dịu dàng trong lúc này! Con đừng thấy người ta yêu mình nhiều quá mà hóa chảnh, con nhớ là, tức nước thì sẽ vỡ bờ.

     Tình yêu thì, có muôn vàn điều khó nói. Con yêu thật lòng và cũng ko bao giờ muốn rời xa họ thì đừng bao giờ con nhắc đến 2 từ ''chia tay''. Con có biết là sẽ rất nhàm chán nếu như con luôn nghĩ tới điều đó... Đàn ông, tính tự trọng rất cao. Họ sẽ níu kéo con khi họ còn yêu, nhưng 1 khi đã chán chỉ vì con luôn đề nghị như thế, họ sẽ im lặng luôn mà không cần đồng ý!

     Tình yêu, là luôn đi liền với tình dục. Đó là sau hôn nhân con nhé! Chứ không phải, yêu là bắt buộc phải "cho". Không cho là không thật. Nếu cậu ấy yêu con thật lòng, cậu ấy sẽ chẳng bao giờ "lỡ mồm" nói với con như thế. Cũng có thể, cậu ấy đòi hỏi, là đang muốn thử con. Nếu con quá dễ dãi, cậu ấy sẽ đá phăng con không thương tiếc khi cậu ấy hết tình... Bà ngoại con đã từng nói với mẹ: Đàn ông muốn yêu người dễ dãi, nhưng lại muốn cưới người nguyên vẹn. Không sai đâu nhé, con yêu !

 
      Nếu có người thứ 3 xen vào chuyện tình cảm của con. Con xem lại xem 2 đứa có khoảng cách nào không. Chắc chắn là có thì người thứ 3 mới có thể. Trong lúc con vô tâm với người yêu mình, thì lại có người con gái khác quan tâm và hiểu người yêu con. Vì thế, con cũng đừng trách họ. Hãy xem lại tình cảm của 2 đứa. Con đừng để người yêu con ra đi, chỉ vì lí do con không hiểu họ.

      Nếu đôi khi con thấy nhàm chán và mệt mỏi trong tình yêu, con muốn buông xuôi tất cả, vậy con gái mẹ hãy nhớ lại lí do con muốn bắt đầu đi con. Lí do con muốn yêu 1 người là gì, và lí do khiến con mệt mỏi nữa. Con tìm ra được, lúc đó con sẽ biết mình nên làm gì.

      Nếu cậu ấy quá bận tới mức 1 tháng không dành được thời gian 1 ngày để gặp con, có nghĩa là cậu ấy đang dần hết yêu con rồi đấy. Và những tin nhắn cùng cuộc gọi ngày 1 thưa dần, thay vào đó là do con chủ động. cậu ấy nghe điện thoại với giọng miễn cưỡng, con nên chấp nhận sự thật là, người ta đã dần hết tình cảm với con. Mẹ biết, con sẽ rất khó khăn để chấp nhận, nhưng con hãy coi đây như 1 giấc mơ, giấc mơ đó đã không có người đứng đợi con.

 
      Nếu người đàn ông đó không còn tình cảm với con nữa,mong con đừng bao giờ quỵ luỵ và rơi nước mắt. Hãy mạnh mẽ lên con gái à, chỉ là con chưa tìm được người hiểu con mà thôi. Về đây, mẹ cho con mượn cả 1 bờ vai, cả cái ôm đủ rộng để con vượt qua được vấp ngã đầu đời này.
 
      Hãy cứ khóc nếu con muốn khóc. Nước mắt sẽ giúp con xóa nhòa được mọi nỗi đau trong tình yêu cũng như trong cuộc sống này của con. Con gái mẹ sẽ tự đứng dậy được sau những niềm đau mà con đã phải chịu đựng. Con nên nhớ là phải cảm ơn người đã đi qua cuộc đời của con, để con được mạnh mẽ hơn, biết mình phải làm gì hơn với tình vĩnh cửu sau này của con.

      Người đàn ông yêu con thật lòng, họ sẽ chẳng bao giờ để con bước ra khỏi cuộc đời con 1 cách dễ dàng cả. Và mẹ tin, sẽ có người đàn ông như thế yêu con đấy con gái yêu....

Tham khảo thêm một số bài viết tâm sự hay !
 

Monday, May 11, 2015

Khi chúng ta già...

 
 
Khi chúng ta già...

Khi chúng ta già...

Chúng ta sẽ có một ngôi nhà nhỏ thật đẹp ở thôn quê...

Anh sẽ là ông giáo già đã nghỉ hưu trở về với thú vui ruộng đồng cây cảnh...

Khi ấy em chắc sẽ không còn xinh đẹp, da mặt đã nhăn và đuôi mắt có nhiều vết chân chim... 
Em sẽ trở thành một bà lão tóc trắng chậm chạp và hay quên...
 

Nhưng anh bảo với anh em lúc nào cũng xinh đẹp... anh còn cùng em làm những công việc vặt mà trước đây em vẫn hay làm...

Khi chúng ta già

Anh sẽ dành thời gian để chăm sóc mấy cây kiểng trước nhà. Thỉnh thoảng lại gọi em ra cùng ngắm nghía...

Còn em sẽ bắt anh xới đất để trồng thật nhiều rau... em còn nuôi thêm cả một bầy gà nhỏ nữa...

Sáng sáng chiều chiều ta sẽ cùng nhau tưới rau, rồi cho gà ăn, cùng nhau ngồi ngắm nhìn chúng...
 

Khi chúng ta già

Em sẽ không còn những hờn dỗi bất chợt, vu vơ nữa...

Ta sẽ cùng nhau thưởng thức những bữa cơm giản dị nhưng đầm ấm...

Khi chúng ta già

Sẽ không ra ngoài, hẹn hò vào tối valentime

Thay vào đó anh và em sẽ nắm tay nhau ngồi trên chiếc xích đu gỗ trước hiên nhà, lật giở từng trang kí ức rồi cười xòa hay bồi hồi xúc động. Rồi ta sẽ mở chiếc casset cũ nghe lại những bản nhạc xưa mà cả anh và em đều thích...

Khi chúng ta già

Anh sẽ nheo nheo con mắt, cặp kính trên sống mũi rung rung tìm nhổ tóc sâu cho em...

Khi chúng ta già

Ta sẽ nhắc nhau mặc áo ấm khi trời trở lạnh. Em sẽ xoa dầu vào cái chân đau nhức của anh và anh sẽ ôm em thật chặt khi cơn ho của em lại bắt đầu..
Ta sẽ cùng nhau vượt qua những cái ''trái gió trở trời'' và cả những cơn bệnh hoạn...

Khi chúng ta già

Ta sẽ có những đứa con ngoan ngoãn hiếu thảo. Ta sẽ dựng vợ, gả chồng cho chúng. Và rồi sẽ có những đứa cháu xinh xắn kháu khỉnh bi bô nói cười, làm cho ông bà của chúng chỉ biết nhìn nhau cười xòa...

Khi chúng ta già 

Chắc sẽ không còn những nụ hôn nồng nàn...

Mà thay vào đó là những cái ôm ấm áp và những cái nắm tay thật chặt... và bờ vai của anh, tấm lưng to rộng của anh sẽ mãi là chỗ dựa vững chắc của em...

Khi chúng ta già

Khái niệm về thời gian không còn quan trọng nữa. Chúng ta chỉ cùng nhau mỉm cười san sẻ những tháng ngày bình yên và hạnh phúc... cùng bước đi, dìu dắt nhau cho đến cuối con đường....
 

Copyright © 2014 Mẹo vặt cực hay